VIỆT NAM CÓ NHỮNG ĐỨA BÉ NHƯ VẬY

Tôi ngỡ ngàng khi đọc được câu chuyện về một đứa bé 9 tuổi đang tuổi ăn tuổi chơi mà làm thay vai trò của người mẹ (từ khi mẹ chết) chăm 2 đứa em một đứa 7 tuổi và 1 đứa chưa đầy 1 tuổi. Đừng nói là việc chăm em thuần thục của bé Mũ (tên của bé trong câu chuyện) mà ta cứ tưởng tượng xem mới có 9 tuổi thì ai dạy bày làm sao hiểu được trách nhiệm tấm lòng là cái gì đây chỉ có thể nói là bản năng con người tình máu mủ tình người từ trong máu của em Mũ nó có từ khi nó chào đời chứ không phải được chỉ bày của ai đó. Cũng là em bé 9 tuổi người Nhật với bản lĩnh sự chịu đựng sẻ chia được giáo dục bởi 1 xã hội có kỷ luật văn minh (mà ta đã đọc ở entry trước) thì ở đây là em bé Việt Nam nó làm tôi đến rơi nước mắt.

Bé gái 9 tuổi thay cha mẹ nuôi 2 em thơ

Khi kể về em Hoàng Thị Mũ học sinh lớp 3A phải cáng đáng nhiệm vụ “làm mẹ” nuôi dưỡng 2 đứa em thơ dại cô Nông Thị Lới - Chủ tịch công đoàn trường tiểu học Nà Ca thị trấn Pác Miầu (Bảo Lâm Cao Bằng) - không cầm được nước mắt...

Thay mẹ đã khuất núi nuôi 2 em

alt

 Mũ vừa cõng em vừa chuẩn bị rau cho bữa cơm chiều.

3 chị em Hoàng Thị Mũ ở bản Nà Ca  thị trấn Pác Miầu mồ côi mẹ kể từ cái đêm 7/7/2010 kinh hoàng khi dòng sông Gâm bỗng gào thét dâng lũ cuồn cuộn cướp đi của các em người mẹ hiền Chẻo Mò Phan. Từ ngày mẹ mất bố các em sinh buồn chán  chìm đắm triền miên trong men rượu Mũ - một đứa trẻ 9 tuổi - bỗng bị bỏ mặc trong nỗi đau mồ côi bơ vơ nhọc nhằn lo toan cho 2 đứa em: một đứa 7 tuổi một đứa chưa đầy tuổi. 

Nhìn cảnh Mũ chăm em khó ai cầm được nước mắt. Cứ tưởng tượng một bà mẹ thực sự chăm hai đứa con nhỏ vất vả đến nhường nào sẽ hiểu trọng trách lớn lao của "bà mẹ" 9 tuổi này. Cũng chẳng ai có thể tin một đứa trẻ lại chăm 2 đứa trẻ khác một cách thuần thục và thành thạo đến thế. Mũ cõng em nhỏ dắt em lớn dỗ dành mỗi khi các em nhớ mẹ thay quần áo tắm rửa cho em bón cơm cho em ăn. Cái cách em chăm sóc các em sao cần mẫn lặng lẽ và buồn thương đến thế!

Bố Mũ bị con “ma men” “chài” đi mất rồi nên gần như đã bỏ bẵng các con. Mũ không trách bố. Mũ chỉ thương em. Một tháng ròng từ khi mẹ mất Mũ đành phải gác việc học của mình lại. Những khi các em đi ngủ Mũ được thảnh thơi một lát ngồi ở bậc cửa nhìn về phía thị trấn trào dâng nỗi nhớ mẹ.

Với một đứa bé 9 tuổi như Mũ việc kiếm đủ thức ăn cho hai em không hề đơn giản. Em phải tận dụng hết những khả năng của mình để kiếm rau kiếm khoai kiếm sắn nhường cho hai em ăn trước. Khi hai em đã no bụng Mũ ăn những gì còn sót lại.

alt

alt

Kể từ ngày mẹ mất mọi việc trong nhà đều do cô bé 9 tuổi này đảm nhận.

Một hôm khi vừa bồng bế dắt díu hai em từ sườn núi kiếm rau về nhà Mũ sững người khi thấy cô giáo chủ nhiệm lớp 3A của em cô giáo Lục Thì Toàn cùng mấy bạn trong lớp đã vượt dốc đứng đợi trước cửa nhà em từ bao giờ. Dường như bao nhiêu nỗi tủi thân dồn ứ từ trước giờ mới đến lúc vỡ òa. Sau phút giây ngỡ ngàng Mũ lao vào lòng cô giáo chủ nhiệm mà khóc. Cả hai cô trò cứ thế ôm nhau khóc.

Cô giáo chủ nhiệm thuyết phục thế nào bố của Mũ cũng không muốn cho em đi học. Vì em đi lấy ai trông các em? Sau một thoáng suy nghĩ cô Lục Thị Toàn quả quyết: Mũ sẽ đưa em tới lớp. Từ hôm đó “mẹ” Mũ bắt đầu cuộc hành trình cõng em nhỏ dắt em lớn vượt dốc đến trường.

Hành trình tìm chữ của Mũ không còn mịt mùng

Trao đổi với PV Dân trí cô giáo Nông Thị Lới - Chủ tịch công đoàn trường tiểu học Nà Ca - còn chưa hết xúc động: “Buổi sáng hôm đó hình ảnh em Mũ cặm cụi bước những bước chân lặng lẽ một tay dắt em lớn trên lưng cõng em nhỏ quả quyết trèo dốc gần 2km tới trường đã khiến tất cả các cô giáo có mặt tại trường lặng người trong phút giây trước khi bật khóc chạy đến đỡ em”.

alt

Cậu em út cùng chị tới trường.

Cô giáo Nông Thị Lới cho biết thêm ngay sau khi em Mũ đến trường hàng ngày các cô giáo ai cũng tự đến sớm hơn một chút để đỡ đần Mũ trông em. Trong buổi họp hội đồng nhà trường cô giáo Nông Thị Lới đề xuất với toàn thể các thầy cô giáo trong trường mỗi người góp ít nhất 10 nghìn đồng trong tháng mua mì tôm lo bữa sáng cho ba chị em Mũ. Đề xuất của cô nhận được sự nhất trí trăm phần trăm từ tất cả các cô giáo trong trường. 

alt
Phải lo lắng cho em Mũ không có thời gian chơi đùa như các bạn.

Nói về hoàn cảnh của em Mũ cô Lới xúc động: “Tôi cứ nghĩ đến con gái của chúng tôi nếu đang ở tuổi như em Mũ chắc còn phải dỗ bón từng thìa cơm mỗi bữa. Vậy mà em đã phải làm một người “mẹ” đảm đang của hai đứa em nhỏ. Nghĩ về em chúng tôi vừa thương lại vừa cảm phục”.

Cô Lục Thị Toàn lại có những yêu thương và chia sẻ với hoàn cảnh của em theo cách của riêng mình: “Mỗi sáng tôi đến lớp sớm hơn thường lệ đỡ các em cho Mũ rồi bón cơm cho từng đứa. Tôi muốn san sẻ bớt cho em những nhọc nhằn và hơn nữa dành cho em những khoảnh khắc dù ít thôi nhưng được trở về với đúng lứa tuổi của mình. Hiện hoàn cảnh của em vẫn còn muôn vàn khó khăn và rất cần các tấm lòng hảo tâm giúp đỡ”.

Ông La Quang Vinh - Chủ tịch UBND thị  trấn Pác Miầu - cho biết: “Hiện tại thị trấn Pác Miầu có trên 5.000 nhân khẩu nhưng có đến 35% là đói nghèo. Riêng gia đình em Hoàng Thị Mũ là một trường hợp đặc biệt khó khăn UBND xã chúng tôi cũng thường xuyên vận động giúp đỡ em và rất mong các tấm lòng hảo tâm chia sẻ để em có thể tiếp tục nuôi em và tới trường”. 

(Nguồn Dân trí)

vtqn

@TruongvanKhoa:

Mình thực sự xúc động về hình ảnh của cô bé. Chỉ mới 9 tuổi mà đã làm việc như 1 bà mẹ.
Tks Khoa.
Tới đây Vnwweblogs sẽ đóng cửa Khoa ghé sang nhà mới theo đ/c: http://bangnh.byethost9.com của Tôi để cho quen đường nhé.

truongvankhoa

Thân chào anh Nguyễn Hồng Bằng !
Câu chuyện cảm động úa anh ạ. Biết bao nhiêu những mảnh đời cơ cực và thân thương trên đất nước nghèo khó này. cảm won anh. Chúc anh sức khỏe và gặp nhiều điều hạnh phúc.